Hai đấu thủ đầu tiên môn cờ Tư lệnh


Nguyễn Hiệp (đeo kính) và Nguyễn Đình Thành Hiếu, hai đấu thủ đầu tiên của môn cờ tư lệnh.


Tango bên em SG

Vở kịch Tỷ phú ổ rác

Tác giả Quí hải Đạo diễn Nguyễn Văn Phúc

Nhật ký chiến tranh Mùa hè cháy của tác giả Quí Hải đã được NXB Quân đội Nhân dân và NXB Hội Nhà Văn cùng xuất bản, đã tái bản lần thứ ba và được dư luận hoan nghênh. Bắt đầu từ hôm nay tác giả Mùa hè cháy sẽ trích đoạn Nhật ký chiến tranh Mùa hè cháy lên trang haiduongblog.wordpress.com. Hy vọng đáp ứng được phần nào với độc giả còn đang tìm kiếm.

Thiếu tướng chính ủy Binh chủng Pháo binh Trần Hữu Định

MÙA HÈ CHÁY

“… sẽ góp phần trau dồi tình cảm lý tưởng cách mạng cho thế hệ hôm nay và mai sau…

Như chúng ta đã biết, trong những năm tháng chiến tranh, khi đất nước còn bị chia cắt thì Quảng Trị là vùng đất chiến lược cả của ta và địch, là cửa ngõ giữa hai miền Nam Bắc. Đối với kẻ thù, Quảng Trị là tấm lá chắn để ngăn chặn ta đưa lực lượng phương tiện và vũ khí chi viện cho miền Nam. Vì vậy Quảng Trị luôn luôn là vùng đất đối đầu giữa ta và địch, mà đỉnh điểm là mùa hè năm 1972… Và chiến công Quảng Trị là bản anh hùng ca sống mãi với mọi thời đại.

“Mùa hè cháy” là những trang nhật ký của đại tá Quý Hải nguyên tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 2, trung đoàn Pháo binh 38 (Đoàn pháo binh Bông Lau), nguyên đoàn trưởng đoàn Kịch nói Quân đội, viết về anh và đồng đội của anh trên chiến trường Quảng Trị những năm tháng đó. Đây không chỉ là những dòng nhật ký cá nhân, mà ở đó đại tá Quý Hải đã viết về tinh thần chiến đấu ngoan cường của biết bao chiến sỹ Pháo binh đã dũng cảm vượt qua bom đạn khốc liệt để giành chiến thắng, ở đó còn có cả những ước mơ hoài bão của tuổi trẻ cùng lý tưởng cách mạng, niềm tin về chiến thắng của dân tộc. Có thể nói đây là tác phẩm có giá trị, phản ánh trung thực những sự kiện, những nhân chứng của một thời lửa và hoa.

Cũng như bao đồng đội khác, tôi rất xúc động và tự hào khi đọc cuốn nhật ký “Mùa hè cháy” và tin tưởng rằng tác phẩm sẽ góp phần truyền lại cho các thế hệ hôm nay và mai sau tình cảm, lý tưởng cách mạng và kinh nghiệm chiến đấu đã được đúc kết bằng xương máu của các thế hệ đi trước. Hy vọng tác phẩm sẽ được đông đảo bạn đọc, nhất là thế hệ trẻ quan tâm để noi gương cha anh, nuôi dưỡng tình yêu đất nước và bản chất anh hùng cách mạng, học tập, lao động và sẵn sàng chiến đấu, hy sinh để xây dựng và bảo vệ vững chắc Tổ quốc Việt Nam Xã hội Chủ nghiã.

Suy nghĩ của đại tá Cao Sơn, nguyên trung đoàn trưởng trung đoàn pháo binh 38, sau khi đọc bản thảo cuốn nhật ký Mùa hè cháy, nguyên tham mưu phó quân đoàn 65 quân khu 4

Tôi Cao Sơn. Từ năm 1969 đến năm 1972 là trung tá trung đoàn trưởng trung đoàn 38 pháo binh, cùng sát cánh với đồng chí Quý Hải dự chiến dịch tiến công Quảng Trị năm 1972. Tôi rất vui và hoan nghênh khi được đọc cuốn nhật ký này. Nội dung nhật ký đã làm sống lại nhiều sự kiện chân thật, sinh động của trung đoàn 38, từ khi bước vào chuẩn bị chiến dịch đến khi kết thúc chiến dịch lịch sử.

Là một cán bộ chỉ huy quân sự gánh vác trách nhiệm nặng nề trong chỉ huy, phải xử lý những tình huống khẩn trương, có lúc rất ác liệt trong chiến đấu mà đồng chí Quý Hải vẫn tranh thủ thời gian chăm chút ghi lại tỷ mỉ cả về thời gian, địa điểm, mối quan hệ trên dưới, đồng chí, đồng bào với tình cảm tin tưởng, lãng mạn của tuổi thanh xuân. Nhất là sự kiện đập tan sự kháng cự của trung đoàn 56 Ngụy buộc chúng đầu hàng. Sau đó còn tham khảo sưu tầm nhiều tài liệu trong và ngoài nước để những ý nghĩa và công tích của trung đoàn 38 được sâu sắc, xác thực thêm. Tôi rất cảm kích và trân trọng sự cố gắng này.

Tôi tin rằng cuốn nhật ký sẽ có tác dụng rất tốt để các cán bộ trẻ pháo binh tham khảo trong học tập kỹ chiến thuật đối với một trung đoàn pháo binh cơ giới  hạng nặng trong tác chiến hiệp đồng binh chủng quy mô lớn và góp phần vào những tài liệu về lịch sử Pháo binh Nhân dân Việt Nam anh hùng.

Hà Nội tháng 10 năm 2007

Cao Sơn

Thư của đại tá Đỗ Son nguyên chủ nhiệm chính trị trung đoàn Pháo binh 38, nguyên hiệu phó chính trị trường Sỹ quan Pháo binh.

Hà Nội ngày 10 tháng 10 năm 2007

Thân gửi anh Quý Hải

Tôi đã đọc kỹ tác phẩm của anh viết về cuộc chiến tranh chống Mỹ của nhân dân ta. Cụ thể cuộc chiến đấu ác liệt, gian khổ ở mặt trận Quảng Trị năm 1972, của trung đoàn 38 pháo binh (Đoàn Bông Lau)

Tác phẩm đã giúp cán bộ chiến sỹ trung đoàn 38 pháo binh chiến đấu thời kỳ đó, trong đó có tôi nhớ lại những giờ phút oanh liệt đầy gian khổ diễn ra từng ngày, từng giờ đối với quân và dân ta ở mặt trận Quảng Trị, nhớ lại những trận chiến thắng, cả những lúc anh em đồng đội hy sinh cho trận chiến. Tác phẩm ghi lại trung thực, khách quan những diễn biến, những sự việc chân thực, rất đời thường của người lính cách mạng bộ đội cụ Hồ.

Tác phẩm không những đem lại niềm tự hào cho tôi và lớp cán bộ chiến sỹ trung đoàn đã qua chiến đấu tại mặt trận Quảng Trị thời kỳ chiến tranh mà còn có tác dụng giáo dục tốt cho lớp thanh niên sau chiến tranh đang làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ Quốc.

Thân ái

QĐND Cuối tuần Văn hóa – Văn nghệ

Thứ Tư, 30/07/2008, 09:30 (GMT + 7)

Thêm một cuốn sách “trong đó đã có lửa”

Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 2 Nguyễn Quý Hải (bên trái) và chính trị viên Tiểu đoàn 2 Đào Hướng (Đoàn pháo binh Bông Lau, năm 1975).

Cuốn nhật ký mô tả khá sinh động, chân thực tinh thần chiến đấu ngoan cường của biết bao cán bộ, chiến sĩ pháo binh, công binh, bộ binh và nhân dân đã dũng cảm vượt qua bom đạn khốc liệt để giành chiến thắng tại Mặt trận Quảng Trị, mùa hè 1972. Tôi mong cuốn sách có giá trị này sẽ góp phần truyền lại những kinh nghiệm chiến đấu cho cán bộ, chiến sĩ trong LLVT, đặc biệt là lực lượng pháo binh ba thứ quân. Đồng thời góp phần giáo dục thế hệ trẻ tiếp tục phát huy truyền thống yêu nước và chủ nghĩa anh hùng cách mạng trong sự nghiệp đổi mới, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc”.

Trên đây là những lời nhận xét của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, trên trang đầu cuốn Mùa hè cháy, do NXB Quân đội nhân dân phát hành tháng 5-2008. Mùa hè cháy là cuốn nhật ký chiến tranh của Đại tá Quý Hải, ghi trong thời gian từ đầu năm 1968, khi anh từ Trường sĩ quan Pháo binh được điều về làm tiểu đoàn phó thuộc Đoàn pháo binh Bông Lau, cùng đơn vị vào chiến trường Trị Thiên, tham gia nhiều chiến dịch lớn mà tiêu biểu là “mùa hè rực lửa” năm 1972.

Thượng tướng-Giáo sư Hoàng Minh Thảo nhận xét cuốn nhật ký này đã “viết trung thực, có giá trị, rút được kinh nghiệm quý, nhất là cho các lớp chưa qua chiến đấu”. Thiếu tướng Trần Hữu Định-Chính ủy Binh chủng Pháo binh-đánh giá: “Đây không chỉ là những dòng nhật ký cá nhân, mà ở đó Đại tá Quý Hải đã viết về tinh thần chiến đấu ngoan cường của biết bao chiến sĩ pháo binh đã dũng cảm vượt qua bom đạn khốc liệt để giành chiến thắng, ở đó còn có cả những ước mơ hoài bão của tuổi trẻ cùng lý tưởng cách mạng, niềm tin về chiến thắng của dân tộc”. Đại tá Cao Sơn, nguyên Đoàn trưởng Đoàn pháo binh Bông Lau, sau khi đọc cuốn nhật ký này, đã viết: “Là một cán bộ chỉ huy chiến đấu giữa chiến trường, mà đồng chí Quý Hải vẫn tranh thủ thời gian chăm chút ghi lại tỉ mỉ cả về thời gian, địa điểm, mối quan hệ đồng chí, đồng bào… với tình cảm tin tưởng, lãng mạn của tuổi thanh xuân. Nhất là sự kiện đập tan sự kháng cự của trung đoàn 56 ngụy, buộc chúng phải đầu hàng. Sau đó còn tham khảo sưu tầm nhiều tài liệu trong và ngoài nước để những ý nghĩa và công tích của đơn vị được sâu sắc và xác thực thêm”. Một đồng đội cùng chiến hào nữa, Đại tá Đỗ Son, nguyên Chủ nhiệm chính trị Đoàn pháo binh Bông Lau, gần 40 năm sau được đọc những trang nhật ký về những ngày tháng ấy, đã viết thư cho tác giả: “Tác phẩm đã giúp cán bộ, chiến sĩ Trung đoàn pháo binh 38 (tức đoàn Bông Lau-BT) chiến đấu thời kỳ đó-trong đó có tôi-nhớ lại những giờ phút oanh liệt đầy gian khổ diễn ra từng ngày, từng giờ; nhớ lại những trận chiến thắng và cả những hy sinh của đồng đội…

Gặp mặt bạn chiến đấu Đoàn pháo binh Bông Lau, tháng 4-2006.

Tác phẩm không những đem lại niềm tự hào cho chúng tôi-lớp cán bộ, chiến sĩ đã qua chiến đấu tại mặt trận Quảng Trị thời kỳ chiến tranh-mà còn có tác dụng giáo dục tốt cho lớp thanh niên sau chiến tranh,đang làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc”…

Thiết nghĩ, giới thiệu về cuốn nhật ký Mùa hè cháy của Đại tá cựu chiến binh-nhà văn Quý Hải, không gì chính xác và thuyết phục hơn là dẫn ra những ý kiến trên đây của các tướng lĩnh, các nhà nghiên cứu và những cựu chiến binh là đồng đội của tác giả trong “mùa hè cháy” ấy. Phần tôi xin

được nói thêm: Gần ba trăm trang của cuốn nhật ký ấy đã lôi cuốn tôi một mạch như đang được đọc một cuốn truyện ký được viết bởi một cây bút khá chuyên nghiệp. Hình như ngày ấy, người Tiểu đoàn phó Quý Hải-một thanh niên trí thức xứ Đoài gia nhập quân đội trong kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược-vào chiến trường đã có sẵn ý thức của một nhà văn tương lai, nên những trang nhật ký của anh đã vượt lên kiểu viết nhật ký thông thường, trở thành những trang ghi chép tư liệu văn chương rất đặc sắc. Đọc nhật ký của anh, ta bắt gặp những chi tiết sinh động, những quan sát tỉ mỉ mà các nhà phê bình văn học vẫn gọi là “vốn sống thực tế” hết sức phong phú và độc đáo. Có nhiều trang nhật ký “đẹp” như một đoạn văn tự sự hoặc trữ tình của một cuốn tiểu thuyết. Nhiều mẩu chuyện thời chiến được kể với một giọng văn rất tài hoa. Chính cái chất tài hoa ấy đã cắt nghĩa vì sao sau này bước ra khỏi chiến tranh, Quý Hải đã “chuyển ngành” sang làm biên tập viên Truyền hình Quân đội nhân dân một thời gian khá lâu trước khi được bổ nhiệm làm đoàn trưởng Đoàn kịch nói Quân đội cho đến ngày nghỉ hưu. Và cũng từ đó, ngoài công tác biên tập truyền hình rồi làm quản lý một đơn vị sân khấu hàng đầu của đất nước, Quý Hải còn được biết đến với tư cách một nhà văn, một nhà biên kịch và một nhạc sĩ. Lĩnh vực nào anh cũng có những thành tựu đáng kể. Đặc biệt từ ngày nghỉ hưu đến nay anh viết càng khoẻ, hình như bao nhiêu vốn kiến thức và vốn sống tích lũy qua hai cuộc chiến tranh đang “bùng nổ” trong anh. Ngoài hàng chục vở kịch đã được dàn dựng trên sân khấu của những đơn vị nghệ thuật danh tiếng, anh còn có tám cuốn tiểu thuyết “bề thế” và nhiều kịch bản phim đã ra mắt khán giả. Trong đó, có những bộ phim truyền hình hàng chục tập đã và đang phát trên đài Truyền hình Việt Nam và đài Truyền hình TP Hồ Chí Minh…

Những năm gần đây, nhiều cuốn nhật ký chiến tranh được sưu tầm, biên soạn và xuất bản đã tạo nên những hiệu ứng mạnh mẽ trong đời sống xã hội và đời sống văn học. Mỗi cuốn nhật ký chiến tranh có một số phận, hoàn cảnh mà khi đến được với độc giả đã khiến bao thế hệ xúc động, cảm phục. Tiêu biểu trong số đó là cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm, cuốn sách may mắn còn lại với chúng ta hôm nay nhờ lời can ngăn của một người lính ngụy: “Đừng đốt vì trong đó đã có lửa”. Mùa hè cháy của Quý Hải cũng là một cuốn nhật ký “trong đó đã có lửa” đúng theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Được biết, chỉ hơn một tháng sau khi NXB Quân đội nhân dân phát hành Mùa hè cháy, cuốn sách đã được NXB Hội Nhà văn tái bản lần thứ nhất 1.500 cuốn. Thêm một hiện tượng hiếm có về thời gian và số lượng tái bản trong tình hình xuất bản hiện nay. Và điều đó thêm một lần nữa đã góp phần khẳng định giá trị nhiều mặt của cuốn nhật ký chiến tranh Mùa hè cháy!

MAI NAM THẮNG

]

QĐND Cuối tuần Văn hóa – Văn nghệ

Thứ Năm, 28/08/2008, 11:13 (GMT + 7)

Dư âm từ “Mùa hè cháy”

 

Đại tá Nguyễn Quý Hải (bên trái) chụp ảnh kỷ niệm với cựu lái xe xích Lương Minh Nghĩa bên khẩu pháo chiến lợi phẩm “vua chiến trường” tại Bảo tàng Pháo binh, tháng 8-2008.

Báo Quân đội nhân dân cuối tuần số 657 (935) ra ngày 3-8-2008 có đăng bài Thêm một cuốn sách “trong đó đã có lửa”, giới thiệu về cuốn nhật ký chiến tranh “Mùa hè cháy” của Đại tá, nhà văn cựu chiến binh Quý Hải, do Nhà xuất bản Quân đội nhân dân phát hành đầu quý 2-2008. Cuốn nhật ký được ghi từ đầu năm 1968, khi Quý Hải từ Trường sĩ quan Pháo binh được điều về làm tiểu đoàn phó thuộc Trung đoàn pháo binh 38 (đoàn Bông Lau), cùng đơn vị hành quân vào chiến trường Trị Thiên, tham gia nhiều chiến dịch lớn mà tiêu biểu là “mùa hè rực lửa” năm 1972.

Sau khi báo phát hành, nhiều bạn đọc đã viết thư, gọi điện hoặc trực tiếp trao đổi với chúng tôi về cuốn nhật ký và bài báo giới thiệu cuốn nhật ký “Mùa hè cháy”. Đại tá, nhà báo Phạm Hồng-nguyên phóng viên mặt trận của báo Quân đội nhân dân suốt hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ xâm lược-đã đến tòa soạn góp ý trực tiếp: “Lực lượng pháo binh chủ lực tham gia chiến đấu trên mặt trận Trị Thiên từ đầu cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có những đóng góp to lớn, lập nhiều chiến công xuất sắc. Nhật ký “Mùa hè cháy” là những ghi chép chân thực của một cán bộ tiểu đoàn pháo binh trực tiếp tham gia chiến đấu trong những năm tháng ác liệt nhất của mặt trận Trị Thiên. Đáng tiếc là bài báo viết về cuốn sách chưa giới thiệu được “những chi tiết sinh động, những quan sát tỉ mỉ mà các nhà phê bình văn học vẫn gọi là “vốn sống thực tế” hết sức phong phú và độc đáo. Có nhiều trang nhật ký “đẹp” như một đoạn văn tự sự hoặc trữ tình của một cuốn tiểu thuyết chiến tranh. Nhiều mẩu chuyện thời chiến được kể với một giọng văn rất tài hoa” (trích bài báo)… Vì vậy, bạn đọc-nhất là bạn đọc trẻ-vẫn chưa thêm một dịp được cảm nhận về chiến trường Quảng Trị trong những “mùa hè cháy” vô cùng ác liệt ấy”.

Thư của cô giáo Trần Bích Hường từ xã Cam Tuyền, huyện Cam Lộ-Quảng Trị, viết: “Tôi đã được biết đến cuốn nhật ký “Mùa hè cháy” qua chương trình “Mỗi ngày một cuốn sách” trên Truyền hình Việt Nam (VTV1) ngày 30-4-2008, qua phóng sự trong chương trình “Giai điệu ngày mới” của Truyền hình kỹ thuật số (VTC) ngày 18-5-2008 và qua chương trình Văn hóa-văn nghệ của Truyền hình Quân đội nhân dân ngày 21-6-2008. Tuần trước, tôi lại được đọc bài giới thiệu về cuốn nhật ký chiến tranh này trên báo Quân đội nhân dân cuối tuần. Chúng tôi rất cảm kích khi có một cuốn nhật ký chiến tranh ghi chép về hoạt động của một đơn vị pháo binh ngay tại mảnh đất quê hương của thầy trò chúng tôi, trong những ngày chúng tôi chưa ra đời. Tuy nhiên, những gì giới thiệu trên đài và báo về cuốn nhật ký chỉ là trích dẫn sơ lược. Tôi rất muốn có một cuốn nhật ký “Mùa hè cháy” để được đọc trọn vẹn và làm tài liệu ngoại khóa cho học sinh về lịch sử truyền thống địa phương”.

Nhà văn Quý Hải cũng gọi điện cho biết: Anh vừa vào TP Hồ Chí Minh làm việc với Hãng phim Giải phóng về bộ phim dài tập của anh vừa khởi quay. Mấy ngày gần đây, anh liên tục nhận được điện thoại, tin nhắn của bạn bè và nhất là những đồng đội cũ ở Đoàn pháo binh Bông Lau, nói về cuốn nhật ký “Mùa hè cháy” vừa được giới thiệu trên Báo Quân đội nhân dân cuối tuần. Có một cuộc hội ngộ khá cảm động: Đồng chí Cẩn là cán bộ đại đội trắc địa đang nghỉ hưu ở TP Hà Đông, sau khi đọc báo đã tìm mua được một cuốn “Mùa hè cháy”. Đọc sách, thấy nhiều lần thủ trưởng Hải nhắc đến Lương Minh Nghĩa, chiến sĩ lái xe xích ATC 55, trong đó có đoạn Nghĩa đã cùng với một lái xe ngụy là hàng binh thuộc trung đoàn 56 của trung tá Phạm Văn Đính, lái khẩu pháo tự hành 175mm “vua chiến trường” từ căn cứ Carrol (cao điểm 241) về hậu cứ. Lương Minh Nghĩa là đồng hương Quốc Oai-Hà Tây với Cẩn, thế là ông vội mang sách về quê khoe. Bấy giờ cả làng mới biết Nghĩa đã từng là “người hùng”. Còn Lương Minh Nghĩa thì tức tốc đạp xe ra Hà Nội tìm đến thăm thủ trưởng Hải, được thủ trưởng lấy xe máy chở lên phố Đội Cấn thăm Bảo tàng Pháo binh,

lại được đồng chí Giám đốc bảo tàng chụp cho mấy kiểu ảnh anh đứng bên khẩu “vua chiến trường” hiện vật lịch sử…

Một cuộc gặp gỡ khác giữa tác giả Quý Hải với bà An Thị Trường Giang, vợ nhà báo Nguyễn Thắng-cựu phóng viên Báo Quân đội nhân dân-cũng hết sức bất ngờ và cảm động: Sau nhiều ngày bị Đoàn pháo binh Bông Lau dội lửa không thể ngóc đầu nổi, ngày 2-4-1972 trung đoàn 65 ngụy tại căn cứ Carrol đã liên lạc với đoàn Bông Lau “xin các ông ngừng bắn để ra đầu hàng”. Nguyễn Thắng là nhà báo chiến trường duy nhất đã chứng kiến từ đầu đến cuối cuộc tiếp nhận trung đoàn hàng binh này và trực tiếp dẫn hai viên trung tá là Phạm Văn Đính và Vĩnh Phong (trung đoàn trưởng và trung đoàn phó trung đoàn 56 ngụy) về tuyến sau. Mấy năm gần đây, vì tuổi cao sức yếu, cựu phóng viên Nguyễn Thắng mắc chứng bệnh mất trí nhớ. Nhờ đọc “Mùa hè cháy”, vợ và các con của ông mới biết được sự kiện quan trọng này trong cuộc đời làm phóng viên mặt trận của ông. Bà Giang đã liên lạc được với tác giả Quý Hải, đến thăm ông tại nhà riêng, hỏi thêm những chi tiết liên quan đến chồng mình trong thời gian ông cùng đoàn Bông Lau chiến đấu ở Quảng Trị…

Cũng trong cuộc hội ngộ trên đây, bà An Thị Trường Giang còn mang tặng tác giả Quý Hải một bài thơ bà làm sau khi đọc tác phẩm “Mùa hè cháy”. Cảm xúc dào dạt, lời thơ da diết, ý thơ nồng nàn… Rất tiếc vì khuôn khổ bài báo có hạn, chúng tôi không thể giới thiệu bài thơ cảm động này với độc giả. Cũng như vì khuôn khổ bài báo mà chúng tôi chưa đáp ứng được nhu cầu thưởng thức văn chương và tìm hiểu lịch sử của độc giả khi giới thiệu cuốn nhật ký “Mùa hè cháy” của Đại tá, nhà văn Quý Hải. Rất mong quý độc giả lượng thứ!

MAI NAM THẮNG

Xin đọc chi tiết nhật ký ở mục Nhật ký chiến tranh

giới thiệu sách về ngày 22/12

Trường THCS Gio Quang

Thư viện GIỚI THIỆU SÁCH 22/12

Kính thưa quý thầy, cô giáo! Cùng các bạn học sinh thân mến. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, chiến tranh hay hoà bình – Người chiến sĩ luôn được nhân dân tin yêu, đùm bọc. Với họ – những người lính, lẽ sống là sự toàn vẹn lãnh thổ, là độc lập dân tộc và bình yên cho nhân dân.             Nhân nhịp kỷ niệm 66 năm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22/12/1944 – 22/12/2010 thay mặt tổ công tác thư viện em xin giới thiệu với thầy, cô cùng các bạn quyển Nhật ký chiến tranhMùa hè cháy” của Quý Hải.          Cuốn Nhật ký “Mùa hè cháy” của tác giả Quý Hải mô tá khá sinh động, chân thực tinh thần chiến đấu ngoan cường của biết bao cán bộ, chiến sĩ Pháo binh, Công binh, Bộ binh và nhân dân đã dũng cảm vượt qua bom đạn khốc liệt giành chiến thắng tại mặt trận Quảng Trị, mùa hè 1972.          Như chúng ta đã biết, trong những năm tháng chiến tranh, khi đất nước còn bị chia cắt thì Quảng Trị là vùng đất chiến lược của cả ta và địch, là cửa ngõ giữa hai miền Nam Bắc. Đối với kẻ thù, Quảng Trị là tấm lá chắn để ngăn chặn ta đưa lực lượng phương tiẹn và vũ khí chi viện cho miền Nam. Vì vậy Quảng Trị luôn luôn là vùng đất đối đầu giữa ta và địch, mà đỉnh điểm là mùa hè 1972… Và chiến công Quảng Trị là bản anh hùng ca sống mãi với mọi thời đại.          “Mùa Hè cháy” là những tranh nhật ký của đại tá Quý Hải nguyên tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 2, trung đoàn Pháo binh 38 (Đoàn Pháo binh Bông Lau), viết về anh và đồng đội của anh trên chiến trường Quảng Trị những năm tháng đó. Đây không chỉ là những dòng nhật ký cá nhân, mà ở đó Quý Hải đã viết về tinh thần chiến đấu ngoan cường của biết bao nhiêu chiến sĩ Pháo binh đã dũng cảm vượt qua bom đạn khốc liệt để giành chiến thắng, ở đó còn có cả những ước mơ hoài bão của tuổi trẻ cùng ký tưởng cách mạng, niềm tin về chiến thắng của dân tộc. Có thể nói đây là tác phẩm có giá trị, phản ánh trung thực những sự kiện, những nhân chứng của một thời lữa và hoa.          Kỷ nguyên hoà bình thống nhất đã mở ra trên đất nước Việt Nam. Hơn ba mươi năm chiến tranh đẫm máu đã lùi vào dĩ vãng. Lùi mãi, lùi nữa và đùng bao giờ trở lại. Người Việt Nam muốn khép lại quá khứ, muốn quên đi những năm tháng chiến tranh, muốn quên đi thù hận. Sẽ đến một ngày chiến tranh chỉ còn là một tự kép trong từ điển, chỉ động lại trên vài trang viết trong pho sử Việt Nam, chỉ còn ghi lại dấu ấn trong lời hát ru, trong giai điệu một vài bài ca bất tử.          Cuốn sách này bằng những dòng nhật ký viết về những ngày tháng tác giả làm tiểu đoàn trưởng, viết về tiểu đoàn 2, viết về trung đoàn 38 và những bài ghi chép, phóng sự kể lại những gì đã diễn ra cả về phía ta và phía địch trong cuộc chiến Quảng Trị mùa hè năm 1972 sẽ giúp bạn đọc có cơ hội để thấu hiểu một góc nhỏ những gì thế hệ cựu chiến binh đã phải trải qua, để nhận rõ bộ mặt chiến tranh.          Cùng như bao đọc giả khác em rất xúc động khi đọc cuốn nhật ký “Mùa hè cháy” và tin tưởng rằng tác phẩm sẽ góp phần truyền lại cho thế hệ hôm nay và mai sau tình cảm, lý tưởng cách mạng và kinh nghiệm chiến đấu đã được đúc kết bằng xương máu của các thế hệ đi trước. Hy vọng tác phẩm sẽ được đông đảo bạn đọc, nhất là thế hệ trẻ quan tâm để noi gương cha anh, nuôi dưỡng tình yêu đất nước và bản chất anh hùng cách mạng, học tập, lao động và sẳn sàng chiến đấu, hy sinh để xây dựng và bảo vệ vững chắc tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.                     Kính thưa quý thầy cô cùng các bạn thân mến! Trong thời gian có hạn Thư viện xin chân thành cám ơn sự theo dõi của quý thầy, cô và các bạn về việc giới thiệu sách.Rất mong thầy cô và các bạn nhiệt tình tìm đọc, hy vọng cuốn sách này giúp các bạn, quý thầy cô tìm thấy những điều bổ ích cần thiết cho mình.                                                      Gio Quang, ngày 13 tháng 12 năm 2010 Cán bộ thư viện Nguyễn Thị Liễu


Nguyễn Thị Liễu @ 08:25 21/12/2010

Gửi Phan Văn châu, gửi Giao chỉ San Jose

Tình cờ lướt qua mạng thấy bài viết của các anh có nói tới pháo Bông Lau. Tôi thấy buồn cho các anh. Chiến tranh đã qua đi hàng mấy chục năm, tướng Cao Kỳ của các anh đã về nước và tổng thống Hoa Kỳ cũng sang Việt Nam hòa đồng và từ thù chuyển thành bạn. Nghĩa cử đó quá đẹp sao các anh không về đi, chúng ta bắt tay nhau và qua đó sẽ giải tỏa tâm lý và thương nhau hơn. Đừng reo mầm thù hận tới thế hệ con cháu, tội nghiệp cho chúng. Dù sao chúng ta cũng chung một dòng máu Việt Nam.

Tuy nhiên là lính Bông Lau tôi cũng có vài lời nói để các anh hiểu đúng lịch sử, vì chắc rằng người có mặt thực sự trong thời gian đó trong số các anh bây giờ chẳng còn mấy.

Trước hết các anh hãy đọc lại nguyên văn đoạn nhật ký mà các anh dẫn giải.

1/5/72

6 giờ sáng đài quan sát tiểu đoàn chia đôi, bộ phận chính theo tôi đến chiếm lĩnh ở điểm cao 132.

Trung đoàn 24 bộ binh vào chặn địch rút ở nam La Vang.

Đại đội 4 bắn đoạn 414 trận địa pháo địch ở Tân Điền. 12/22 viên trúng mục tiêu, trúng sở chỉ huy, diệt 2 pháo, địch phải bỏ trận địa pháo.

Đại đội 6 dùng pháo lựu 155mm chiến lợi phẩm thu được của địch từ căn cứ 241, bắn bộ binh địch tập trung ở Cổ Thành, một phát rơi gần sở chỉ huy sư bộ binh 3 địch (mới) cột cờ bị gãy. Vì bắn địch ở cự ly gần, trung đội trưởng Vượng phải cho pháo ngóc nòng lên một góc độ lớn, nên khi đạn rơi xuống mục tiêu hiệu quả sát thương phá hoại gần như là đạn súng cối. Sức khoan của đạn lớn, địch rất sợ.  Lúc đầu địch kêu toáng lên là Việt Cộng có vũ khí mới sau chúng mới biết chính là đạn pháo 155mm của chúng rơi vào tay pháo binh ta lại giội lên đầu chúng.

Với quân Ngụy cột cờ bị gãy là điềm gở. Cái hồi cột cờ bằng gỗ ở Biệt Điện, Đà lạt không mối mọt mà tự nhiên gẫy nhào, lúc đó cựu hoàng Bảo Đại đang ở Pháp không về được, bà Tứ cung phải tức tốc từ Huế bay vô lập đàn chay cúng vái trời đất rồi dựng cột cờ mới ngay, nhưng cũng chẳng có hiệu quả. Vài tháng sau Bảo Đại bị phế truất.

Tiểu đoàn tập trung đánh địch co cụm..

Tiểu đoàn không đánh địch trên đường nữa vì đã có xe tăng và bộ binh ta phục kích chờ địch.

Lệnh anh Tuế trong đêm đại đội 5 phải cơ động lên chiếm lĩnh trận địa mới ở Thượng Phước để bắn vào Đồng Lâm. Đại đội 5 đã đưa được 2 khẩu qua sông Thạch Hãn chiếm lĩnh trận địa và chuẩn bị xong trước sáng.

_____________________________________

Trên đây là toàn bộ đoạn nhật ký ngày 1 tháng 5 năm 1972 trong cuốn Mùa hè cháy. Những đoạn tô đậm là những đoạn có liên quan đến pháo Bông Lau. Vậy pháo Bông Lau trong ngày đó có lệnh bắn nào liên quan tới đoạn đường mà các anh nói đâu.

Trong nhật ký nói rõ hai điều:

1- Trung đoàn 24 bộ binh vào chặn địch rút ở nam La Vang.

2- Tiểu đoàn tập trung đánh địch co cụm ở cổ thành

Tiểu đoàn không đánh địch trên đường nữa vì đã có xe tăng và bộ binh ta phục kích chờ địch.

Vậy sao mấy người ở San Jose lại cố tình nói lạc đi như vậy Hay là các anh còn ôm hận chiến tranh, còn bị bọn chiến tranh chính trị lửa phỉnh gây chia rẽ sau mấy chục năm chiến tranh đã qua đi. Nếu hận chiến tranh thì chúng tôi còn hận hơn các anh nhiều. Biết bao gia đình chúng tôi, đồng đội chúng tôi đã ngã xuống dưới hỏa lực pháo bày bắn như đổ đạn của các anh, của đồng minh các anh. Đừng bao giờ quên, chính các anh đã kêu không quân Mỹ kể cả B52, kêu hải quân Mỹ với những quả đạn pháo cực lớn 402 mm bắn và ném bừa bãi xuống Quảng Trị với lượng bom tương đương bảy quả bom nguyên tử giết hại không biết bao nhiêu người của chúng tôi, của chính các anh và dân thường. Chưa thỏa lòng các anh còn kêu B52 của Mỹ ra tận Hà Nội ném bom tàn phả cả phu khố Khâm Thiên, cả bệnh viện Bạch Mai.

Xin nói để các anh rõ thêm. Trong nhật ký cũng đã có đoạn nêu, những người đi B bất kể binh chủng nào đều phải qua lớp học tập chính sách của Mặt trận Dân tộc giải phóng là phải tôn trọng dân, bảo vệ dân, không quấy nhiễu dân… phải tiết kiệm đạn, khi không cần thì một viên cũng không được bắn, bởi đạn dược là xương máu, quân giải phóng làm gì có nhiều đạn mà bắn bừa bãi. Pháo của Bông lau đạn nặng càng phải tính từng viên.

Nều bắn bừa bãi sao nhanh chóng nhận đầu hàng của trung đoàn 56, ở căn cứ 241cứu nguy tính mạng cho cả ngàn binh sỹ. Nếu bắn bừa bãi sao giữ cho Sài gòn bình yên trong ngày giải phóng, không hề có tắm máu như cơ quan chiến tranh chính trị của mấy anh tuyên truyền gây hoảng loạn trong dân chúng.

Nói thêm một chi tiết

Trong chiến dịch này người chỉ huy tiểu đoàn phải có mặt trên đài chỉ huy chính là để bắn có kế hoạch, bắn cho chính xác, đúng mục tiêu, đâu phải để bắn bừa bãi. Đài chỉ huy không phải là đài tiền sát hay đài tiền tiến, có khi xa mục tiêu hàng chục kilomet. Và nguyên tắc là bắn phải có lệnh trên đâu được tùy tiện. Người chỉ huy tiểu đoàn pháo lúc đó ở cao điểm 132. Cao điểm 132 làm sao trực tiếp nom thấy được đoạn đường đó. Chưa kể lúc này tiểu đoàn mới bị máy bay oanh tạc, cả trận địa một đại đội bị thiêu hủy, phải lấy pháo 155 chiến lợi phẩm thu được ở cao điểm 241 để bắn vào cổ thành, xe chở đạn cũng bị phá hủy chuyên chở rất khó khăn, đạn phải tính từng viên.

Nói riêng một chút về gia đình tôi, một em là nghệ sỹ violon ở Phan thiết bị trực thăng bắn chết cùng bốn cô văn công trong lúc đói đi trồng sắn; một em là bác sỹ bị nhiễm chất độc da cam, con gái bị tàng tật khổ suốt đời; một em bị thương ở Đà Nẵng. Đại gia đình tôi mấy người trong quân lực Việt Nam cộng hòa sinh sống ở Mỹ như các anh cũng đã về nước.

Ngay từ khi mới giải phóng Sài gòn, lúc đó là phóng viên tôi đã ngồi cùng mâm với người anh họ là trung tá trong Quân lực.

Chiến tranh tất có thắng bại. Chúng tôi không thắng thì các anh thắng. Chiến tranh tất có tổn thất. Đừng quá nặng lòng với quá khứ. Đất nước đang sẵn sàng giang tay đón các anh về chung tay xây dựng đất nước.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: